Có một điều khá thú vị.
Ngày làm hồ sơ du học, hầu như ai cũng nói về tương lai. Về ngôi trường mình sắp theo học, ngành học mình đã lựa chọn hay những dự định đang chờ phía trước. Khi ấy, mọi sự chú ý đều hướng về điểm đến.
Nhưng rất ít người dành thời gian để nghĩ về một câu hỏi khác:
Sau vài năm nữa, mình sẽ trở thành người như thế nào?
Bởi lẽ, điều thay đổi nhiều nhất sau những năm tháng du học không hẳn là ngôi trường mình theo học, cũng không phải thành phố mình sinh sống.
Mà là chính bản thân mình.
Những hình ảnh tốt nghiệp được gửi về từ Đài Loan những ngày gần đây khiến Newstar có dịp nhìn lại hành trình ấy qua câu chuyện của hai học sinh quen thuộc: Quang Minh và Hà Phương.


Trong số những hình ảnh được gửi về, bức ảnh của Quang Minh khiến nhiều thầy cô tại Newstar dừng lại khá lâu.
Vẫn là cậu học trò năm nào, nhưng cũng không còn là cậu học trò năm nào nữa.
Đứng giữa lễ tốt nghiệp của Trường Đại học Cảnh Văn với tấm bằng đỏ trên tay, Minh mang đến cảm giác của một người trẻ đã thật sự trưởng thành sau nhiều năm sống và học tập nơi đất khách.
Đặc biệt hơn, bên cạnh Minh ngày hôm ấy còn có mẹ em. Từ ngày tiễn con trai sang Đài Loan cho đến ngày có mặt tại lễ tốt nghiệp là hành trình kéo dài nhiều năm, được nối bằng những cuộc gọi hỏi thăm, những dòng tin nhắn động viên và cả những lần lặng lẽ dõi theo con từ xa. Bởi vậy, trong bức ảnh tốt nghiệp ấy, không chỉ có niềm vui của Minh khi chạm tay vào thành quả sau nhiều năm cố gắng, mà còn có niềm tự hào của một người mẹ cuối cùng cũng được chứng kiến thành quả của những năm tháng con trai mình nỗ lực nơi đất khách.
Nếu chỉ nhìn khoảnh khắc ấy, nhiều người sẽ nghĩ rằng đây đơn giản là thành quả của những năm tháng học tập chăm chỉ. Nhưng với những người đã đồng hành cùng Minh từ những ngày đầu, câu chuyện ấy còn nhiều hơn thế.
Minh xuất cảnh sang Đài Loan vào tháng 10 năm 2022. Thời điểm đó, em giống như rất nhiều bạn trẻ khác: mang theo sự háo hức của tuổi đôi mươi, một chút hồi hộp trước môi trường mới và rất nhiều kỳ vọng dành cho tương lai.
Những năm tháng sau đó không phải lúc nào cũng dễ dàng. Việc thích nghi với cuộc sống mới, áp lực học tập và những thử thách của một du học sinh xa nhà là điều ai cũng phải trải qua. Thế nhưng điều khiến thầy cô nhớ về Minh không chỉ là kết quả học tập, mà là cách em đối diện với những thử thách ấy.
Có những học sinh học giỏi.
Có những học sinh sống trách nhiệm.
Minh là người khiến mọi người nhớ đến bởi cả hai điều đó.
Sau khi ổn định việc học, Minh vẫn thường xuyên giữ liên lạc với trung tâm, tham gia hỗ trợ các buổi học trực tuyến và chia sẻ kinh nghiệm cho những khóa học sinh phía sau. Khi được hỏi vì sao vẫn luôn dành thời gian cho những hoạt động ấy, Minh chỉ cười và nói rằng trước đây mình đã nhận được rất nhiều sự đồng hành từ thầy cô, nên nếu có thể, em cũng muốn trở thành người tiếp tục giúp đỡ các bạn đi sau.
Từ một học sinh từng được hướng dẫn trong những ngày đầu chuẩn bị du học, Minh dần trở thành người truyền lại kinh nghiệm và động lực cho những bạn trẻ đang chuẩn bị bước lên hành trình mà mình đã đi qua.
Có lẽ vì vậy mà khi nhắc đến Minh, điều mọi người nói đến không chỉ là tấm bằng đỏ hay những thành tích học tập. Thứ khiến thầy cô tự hào hơn cả là nhìn thấy một cậu học trò ngày nào đã trở thành một người trẻ biết nghĩ, biết sống và luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác.

Nếu Quang Minh mang đến cảm giác của sự bản lĩnh và trách nhiệm, thì Hà Phương lại là một câu chuyện rất khác.
Trong những bức ảnh tốt nghiệp được gửi về, khoảnh khắc Phương đứng cạnh mẹ khiến chúng tôi xúc động hơn cả. Không phải bởi sự trang trọng của buổi lễ, mà bởi phía sau bức ảnh ấy là một hành trình đã kéo dài suốt nhiều năm.

Cái ngày Phương chuẩn bị lên máy bay sang Đài Loan. Đó là khoảnh khắc hai mẹ con đứng cạnh nhau trước giờ chia tay. Khi ấy, phía trước là một hành trình hoàn toàn mới, mặc dù là nụ cười nở trên môi nhưng trong ánh mắt của mẹ là cả sự kỳ vọng lẫn những lo lắng rất đỗi bình thường khi tiễn con gái đi xa.
Vài năm sau, cũng là bức ảnh chụp chung của hai mẹ con, nhưng lần này họ cùng xuất hiện trong lễ tốt nghiệp trang trọng. Không còn những bỡ ngỡ của ngày đầu xa nhà, không còn nụ cười ẩn chứa những ưu tư, mà thay vào đó là nụ cười tự hào của mẹ và niềm hạnh phúc của cô gái trẻ sau khi hoàn thành một chặng đường quan trọng.
Là một cô gái đến từ Hà Tĩnh, Phương luôn tạo cho mọi người cảm giác nhẹ nhàng và điềm đạm. Em không phải kiểu người thích trở thành tâm điểm hay gây ấn tượng bằng những điều quá nổi bật. Thay vào đó, Phương chọn cách tiến về phía trước bằng sự chăm chỉ và kiên trì của mình.
Những năm tháng học tập tại Đài Loan không chỉ mang đến kiến thức chuyên môn mà còn giúp em trưởng thành hơn trong cách suy nghĩ, cách đối diện với khó khăn và cách tự chịu trách nhiệm với cuộc sống của mình. Từ một cô gái trẻ lần đầu xa gia đình, Phương dần học cách thích nghi với môi trường mới, vượt qua những áp lực học tập và tự mình chinh phục từng mục tiêu đã đặt ra.
Có lẽ vì vậy mà bức ảnh tốt nghiệp của Phương không chỉ đánh dấu ngày nhận bằng. Nó còn là lời hồi đáp đẹp nhất cho những hy sinh thầm lặng, những kỳ vọng và sự đồng hành của gia đình trong suốt hành trình đã qua .
Mỗi bức ảnh tốt nghiệp đều ghi lại một khoảnh khắc đáng nhớ, nhưng điều khiến những hình ảnh này trở nên đặc biệt hơn cả chính là câu chuyện phía sau nó. Đó là câu chuyện của những người trẻ đã dám bước ra khỏi vùng an toàn, kiên trì với lựa chọn của mình và từng bước chạm đến những mục tiêu đã đặt ra từ nhiều năm trước.
Chặng đường phía trước chắc chắn vẫn còn rất dài. Nhưng sau tất cả những gì đã trải qua, Newstar tin rằng các em đã có cho mình những hành trang quý giá nhất để tiếp tục tiến về phía trước.
Chúc Quang Minh, Hà Phương và tất cả các học sinh của Newstar sẽ luôn giữ được nhiệt huyết của tuổi trẻ, tiếp tục theo đuổi những mục tiêu mới và viết tiếp những câu chuyện thật đẹp trên hành trình của riêng mình.













